KÍNH VẠN HOA, NHẬT KÝ CỦA MẸ, SÁNG TÁC, LƯỢM LẶT ĐÓ ĐÂY

8 thg 12, 2024

ĐỐI LẬP

    Cứ chắc mẩm có trong tay tất cả

        Trống rỗng một ngày chẳng còn lại điều chi

    Sung sướng nghĩ mình đang độ xuân thì

        Có hay đâu tuổi già rong ruổi tới

    Mải ồn ào ngỡ mình thêm tươi mới

        Trong âm thầm tay chạm phải rêu phong

    Được - mất, hơn - thua mình chôn chặt trong lòng

        Người đem diễn giữa dòng đời cuộn chảy

    Hoang mang trước đoạn đường xa ngái

        Nghe yêu thương vẫy gọi chợt thêm gần

    Đất lành ở dưới bàn chân

        Thênh thênh ta bước dẫu còn chua cay...


20 thg 8, 2024

12 VĂN SỬ ĐỊA TRONG TÔI LÀ… (phần 2)

                                             (Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng…) 


           NHÂN TÀI NHƯ LÁ MÙA XUÂN

Mẹ Tôi thi thoảng vẫn kể lại, lúc nhận kết quả đỗ Đại học, Tôi từng thốt lên “May mà sang Trường Năng khiếu tỉnh, không sang chưa chắc con đỗ”. Nguyên do là ở trường cũ, đã có lúc Tôi tự tin, tự mãn cao độ về sức học của mình đến nỗi sự trau dồi thiếu, sự mở mang kiến thức thiếu và không có động lực để bật lên. Thời gian đầu vừa sang, Tôi thực sự “choáng”. Các bạn học đều là tinh hoa của thị xã và các huyện trong tỉnh. Nhân tài như lá mùa xuân chứ không phải như lá mùa thu, ba mươi mấy bạn học là ba mươi mấy cá tính, ai cũng có thế mạnh, ai cũng có nền tảng và quyết tâm thi đua, các bạn chịu đọc, chịu học và học rất tốt.

12 VĂN SỬ ĐỊA TRONG TÔI LÀ… (phần 1)

(Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng…)

15 thg 8, 2016

THỜI GIAN

Hữu hình và vô hình, mong muốn nắm giữ mà không thể nắm giữ... Nó là thời gian!

Mải miết đếm...
.........Thời gian........
.........................Bỏ lọ!


14 thg 8, 2016

XÚI XẰNG!

           Mới đây FB Nguyễn Anh Tuấn nhân trường hợp "nữ sinh Trịnh Thị Huyền Trang học sinh Trường THPT Nam Đàn 2 (huyện Nam Đàn, Nghệ An) có điểm thi khối C đạt 24,5, là 1 trong 2 học sinh có điểm xét tuyển cao nhất trường nhưng nhà nghèo, sợ không không được đi học" đã đăng bài "Khóc đủ rồi, than cũng nhiều rồi, tới lúc làm gì đó đi thôi" trên trang Ba Sàm để phê phán chính phủ chỉ dành vốn vay cho sinh viên nghèo mà không phải là cho "bất kỳ thanh niên nào", rùi là xúi các bạn sinh viên "kết thành hội, nhóm rồi thành phong trào học sinh sinh viên. Dùng mọi cách có thể (kiến nghị, bãi khoá, biểu tình…) để đòi cho bằng được quyền lợi chính đáng". Một số comment hùa vào "STT như 1 mệnh lệnh của thanh niên", "cần đấu tranh đến cùng", "Không bao giờ thay đổi nếu không đứng lên đòi hỏi sự thay đổi"... và...

7 thg 8, 2016

TIỄN BIỆT ĐẠI TƯỚNG, NGHĨ VỀ TRÁCH NHIỆM CỦA CHÚNG TA!


Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Đại tướng đầu tiên, Tổng Tư lệnh duy nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam, vị tướng huyền thoại của thế kỷ XX, biểu tượng tuyệt vời của trí tuệ, bản lĩnh, khí phách và tâm hồn dân tộc Việt – đã vĩnh biệt dương gian để về với “thế giới người hiền” trong niềm tiếc thương vô hạn của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta.

BẢN HÙNG CA BẤT DIỆT CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM

Khi dòng chảy lịch sử bắt đầu cũng là lúc bản hùng ca bất diệt của tuổi trẻ đất Việt rung lên những giai điệu vang ngân, hào sảng, mãnh liệt, cũng là lúc cuộc Hành trình tuổi Hai mươi bước những bước đầu tiên trên con đường nhiều chông gai nhưng vô cùng vinh quang với sứ mệnh: Xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Điều đó khẳng định: Hành trình của tuổi trẻ Việt Nam không phải mới xuất phát từ ngày hôm qua hay một ngày gần đây mà đã được khởi nguồn từ hàng nghìn năm trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, khởi nguồn từ khi "dân mình biết trồng tre mà đánh giặc", khởi nguồn từ khi chú bé làng Dóng mới lên ba mà câu nói đầu tiên là câu nói đánh giặc giữ nước. Từ đó đến nay, vẻ đẹp của tinh thần tuổi trẻ Việt Nam đã trở thành huyền thoại khiến thế hệ trẻ chúng ta có thể tự hào, kiêu hãnh về quá khứ hào hùng của cha anh, về cuộc hành trình hàng nghìn tuổi đã ghi đậm dấu ấn của lớp lớp thế hệ trẻ Việt Nam.

11 thg 7, 2016

Tre Việt: Từ lệch lạc trong khoa học đến cực đoan về chính t...

Tre Việt: Từ lệch lạc trong khoa học đến cực đoan về chính t...:                                               Tre Việt - Thời gian gần đây, dư luận xã hội phản ứng khá gay gắt về một bản Luận văn Th...

4 thg 4, 2016

CON GÁI VIẾT VỀ EM "."


         Chợt một hôm phát hiện con gái viết về em trai nó trong một cuốn sổ nhỏ xinh. Mình choáng... vì vẫn nghĩ con khô khan, chẳng bao giờ viết được cái gì tới đầu tới đũa. Mình sai rồi... xin lũi nhé con gái iu iu iu :D





11 thg 12, 2014

BỘ ĐỘI CỤ HỒ TRONG TÔI LÀ...

           
Bộ đội cụ Hồ trong tôi, ấy là những con người bình dị, đơn sơ mà lý tưởng sống cao đẹp vô ngần. Họ là những học sinh, sinh viên của Hà Nội hào hoa gác bút nghiên đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Họ là những anh thợ, bác công nhân rời xa công xưởng để dấn thân “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Và cũng có thể, họ đơn giản chỉ là những “chàng trai chân đất” gác cày, gác cuốc, vì căm hận quân xâm lược mà “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”… Xuất thân bình dị với hành trang đơn sơ, thiếu thốn đến nao lòng “Áo anh rách vai/ Quần tôi có vài mảnh vá/ Miệng cười buốt giá/ Chân không giày…” nhưng bình dị mà cao cả, đơn sơ mà đẹp đẽ bởi lý tưởng “sống để yêu thương và dâng hiến” chan chứa trong mỗi tâm hồn ấy: “Ôi Tổ quốc ta, ta yêu như máu thịt/ Như mẹ cha ta, như vợ như chồng/ Ôi Tổ quốc, nếu cần ta chết/ Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông…”!

Bộ đội Cụ Hồ trong tôi, ấy là những Bế Văn Đàn, Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Nguyễn Viết Xuân, Võ Thị Sáu,… cùng với biết bao liệt sĩ vô danh khác đã làm nên lịch sử, hóa thân bất tử trong dáng hình sông núi Việt. Họ đã đối diện với cam go, thử thách, khó khăn, thiếu thốn và bình thản, hiên ngang, can đảm vượt qua tất cả bằng bản lĩnh, nghị lực phi thường, sẵn sàng hy sinh để chiến đấu và chiến thắng kẻ thù. Đẹp biết bao là chiến sĩ Điện Biên “Đầu nung lửa sắt/56 ngày đêm khoét  núi ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt/ Máu trộn bùn non/ Gan không núng/ Chí không mòn” và chiến sĩ Giải phóng quân “Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất/ Nhưng anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng/ Và anh chết trong khi đang đứng bắn/ Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng”. Những tấm gương anh hùng bất khuất ấy đã làm nên truyền thống Quân đội anh hùng, tạc nên dáng đứng Việt Nam rạng rỡ trên bản đồ thế giới. 

3 thg 11, 2014

ĐÀN BÀ ĐẸP... NGOẠI TÌNH... SAO KHÔNG?

Mình có thằng bạn thân, thân lắm, như bóng với hình, vậy nhưng lúc mình vui vẻ, sung sướng, hạnh phúc thì chẳng bao giờ thấy mặt mũi nó ló ra, ấy thế mà cứ lúc nào nghe thấy mình mỏi mệt, buồn bã, chán nản dù chỉ một tí tị tì ti thôi là y như rằng hắn nhảy sổ ra trước mặt. Chẳng an ủi, động viên câu nào, hễ thấy mặt mình biết ngay là hắn sẽ dụ dỗ mình nào là "tìm niềm vui, thú vui mới", nào là "đàn bà đẹp không để giai nó thèm thì phí đời đi", nào là "ai chẳng có phút giây ngoài chồng ngoài vợ". Mình thì kiên quyết "không", hắn thì cứ lải nhãi mãi những cái điệp khúc "đàn ông 100 thằng thì 99 thằng biết tìm cách "cải thiện" cuộc sống", rồi lại còn "xã hội người ta a.b.c đầy ra, có làm sao đâu, đúng là đồ "chân dài não ngắn"(hehe), đồ cổ hủ lạc hậu (hức hức)" khiến nhiều lúc mình ù cả tai, điên cả đầu, đành đá đít hắn một cái bắn xa vài km.
Hôm trước, thấy mình mệt mỏi cái là hắn lại lờn vờn trước mặt, lại luận điệu cũ rích. Đầu tiên, thấy mình không điên tiết như mọi khi, hắn tưởng mình xuôi xuôi rồi, bèn lân la:
- Gọi điện lại cho anh A đi, cái anh chàng đẹp trai đó í, thích nàng lắm nhé, anh ta chẳng nhắn tin, gọi điện suốt mà nàng cứ thờ ơ mãi đó còn gì!!!
Mình kệ cho hắn maketting chán chê rồi mới thủng thỉnh:

14 thg 8, 2014

NGÔN NGỮ CU BIN :)

Cu Bin có khả năng cập nhật và vận dụng ngôn ngữ khiến người nhớn nhiều lúc bật cười ngỡ ngàng!
VD1:
- Cu Bin (đang chổng mông lên để mẹ rửa ... cho): Mẹ ơi, mẹ sắp già chưa?
- Mẹ (???): Bao giờ Bin lớn thì mẹ già! Có việc gì thế con yêu?
- Cu Bin (hồn nhiên như cô tiên): Bao giờ mẹ già, con sẽ nấu cơm cho mẹ ăn, con sẽ kể chuyện cho mẹ nghe, con sẽ quạt cho mẹ, con sẽ rửa đít cho mẹ...
- Mẹ: !!! :))
VD2:
- Ông nội (đang tắm cho Cu Bin, thủ thỉ): Bao giờ ông già, không biết Cu Bin có tắm cho ông không đây?
- Cu Bin (Lại hồn nhiên như cô tiên): Cái việc ấy chưa đến lượt cháu!
- Ông nội (???): Sao lại thế?
- Cu Bin: Thì ba cháu tắm cho ông mà lại! (ặc ặc)
VD3:
Mẹ đi công tác xa, gọi điện về nói chuyện với cu Bin. Kết thúc câu chuyện, như thường lệ, mẹ bảo: Bibi con trai nhé, mẹ yêu con!
Đầu dây bên kia, cu Bin rất dõng dạc: Vâng, con yêu mẹ, mẹ ngoan của con (ặc ặc, chắc lại bắt chước mỗi lần mẹ khen cu Bin ngoan của mẹ đây?!)
Mẹ (làm ra vẻ ngạc nhiên): Ồ, sao con lại nói thế?
Cu Bin: Thì mẹ đi công tác xa, mẹ gọi điện thoại về cho con thế là mẹ ngoan còn gì?
Mẹ: :))))))

16 thg 7, 2014

GỬI NGƯỜI TÔI YÊU!

             Người tôi yêu không phải là một người đàn ông "khủng" về chiều cao cân nặng... nhưng đủ "lớn" để tôi cảm thấy mình thật bé bỏng, yếu đuối trong vòng tay ấm áp, đủ cứng cáp để tôi cảm thấy được bao bọc, chở che khi gối đầu lên cánh tay ấy an lành chìm vào giấc ngủ , đủ vững chãi để tôi tin tưởng rằng khi đối diện với sóng gió cuộc đời mình có thể dựa vào và được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
              Người tôi yêu không quá lãng mạn, sến sẩm... nhưng ngần ấy ngày bên nhau vẫn giữ thói quen tặng hoa vào rất rất nhiều dịp kỉ niệm trong năm, vẫn nhắn cho tôi những tin nhắn đầy yêu thương mỗi ngày dù chúng tôi không còn quá trẻ. Và, mỗi lúc gần nhau, một vòng ôm thật chặt từ phía sau hay một lời thì thầm ngẫu hứng lúc hài hước, dí dỏm, lúc ân cần tha thiết - chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy tình yêu này lung linh, bay bổng.
              Người yêu tôi rất hay "ghen". Một cuộc gọi lạ kéo dài quá mức cần thiết để truyền đạt thông tin ngắn gọn, một tin nhắn ngữ điệu "mềm" hơn mức cần thiết cho một mối quan hệ xã hội thông thường, một chia sẻ "riêng tư" quá mức cần thiết trên mạng xã hội,... cũng làm người ấy bất an, thao thức. Sau nhiều tranh cãi, giận hờn khi nhẹ nhàng, lúc nảy lửa, sau nhiều thủ thỉ, sẻ chia, phân tích phải/trái, đúng/sai, nên/không nên,... người ấy vẫn không bớt "ghen" nhưng tôi  lại học được cách kiểm soát các mối quan hệ sao cho đúng mực. Bất ngờ là ghen tuông cũng vì thế mà bay biến. Tôi hiểu, với người phụ nữ, để giữ được sự an toàn cần thiết cho một mái ấm cần phải như thế nào!
              Người tôi yêu là người đi xa khiến lũ trẻ con mong ngóng, chúng làm tôi sốt ruột khi luôn miệng hỏi "ba đâu, ba đâu", "bao giờ ba về", "gọi điện cho ba ngay bây giờ có được không"..., là người khiến tôi bật lên cảm xúc "Biết người đang ở nơi xa/ Mà khi chiều xuống cả nhà đợi cơm!".
              Người ấy và tôi đã cùng xây đắp mái ấm này tròn mười năm qua. Người ấy hay nói với tôi AUE, tôi không nói gì nhưng sâu thẳm tâm hồn mình, tôi biết:
Only you in my heart!

15 thg 7, 2014

HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ

    Sau thời gian tu nghiệp ở nước ngoài với tấm bằng loại ưu, tôi trở về trong niềm vui của gia đình, bạn bè. ở thành phố một tuần cùng bố mẹ và dự những bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, tôi về quê thăm nội. Gặp nội mừng mừng tủi tủi, nội bảo nội rất nhớ tôi. Đang tíu tít bên nội thì anh họ của tôi sang chơi. Là anh con bác họ nhưng cũng là thầy tôi. Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ bận công tác gửi con về quê cho nội. Tôi học ở trường làng và anh là người thầy đã theo sát tôi những năm cấp một. Anh vui lắm, nói với nội:
          - Bà cho em sang ăn với nhà con một bữa cơm quê hương bà nhé! Chẳng mấy khi mới có dịp vui như thế này!
          Rồi quay sang nói với tôi:
          - Trưa, anh mời chú sang anh ăn bữa cơm rau nhé! Anh chị sẽ đãi chú một bữa cơm quê chính hiệu đấy! Thôi, con về trước bà ạ, anh về trước nhé!

LÀM MẸ… BỐN THÁNG

         Chỉ còn nửa tháng nữa là “lên đường” tham dự khóa tập huấn nâng cao nghiệp vụ tại nước ngoài (bốn tháng) mà lòng tôi ngổn ngang lo lắng vì không biết “quẳng” công việc gia đình, con cái cho ai. Biết thế, chồng tôi xung phong tình nguyện “làm mẹ… bốn tháng” và động viên “em cứ toàn tâm toàn ý cho khóa học, việc nhà anh lo tất!”. Trong hoàn cảnh hai quê cùng ở xa, mẹ chồng tôi đã khuất núi, mẹ đẻ còn công tác xã hội, hai vợ chồng lại không muốn thuê người giúp việc trong lúc tôi vắng nhà vì sợ xảy ra “chuyện nọ, chuyện kia”… thì cũng chỉ có giải pháp ấy là tối ưu.

20 thg 3, 2014

ĐANG GIỮA HÀ THÀNH MÀ LẠI NHỚ SƠN TÂY!


(Tiếp nhá pà con Sơn Tây một thời)
          Sơn Tây, ấy là chuyện đi học chiến thuật tấn công, chiến thuật phòng ngự, trời nắng cũng như trời mưa leo hết điểm cao này tới điểm cao khác, có hôm vừa mưa vừa rét như cắt da cắt thịt, răng môi va lập cập mà vẫn phải mặc áo mưa ngồi trên điểm cao. Và rồi là có bao chuyện bất ngờ, bao chuyện cười ra nước mắt. Chuyện bất ngờlà hai anh chàng dường như nhỏ con nhất đại đội, Khỉ Con (b1) Hà Huy Hiểu (b2) hóa ra lại là hai anh chàng chỉ huy chiến thuật rõ ràng, mạch lạc, tài năng nhất (hay được làm mẫu để các anh các chị đứng dưới ngỡ ngàng thán phục), còn anh chàngThiet Quan Luat thì khỏi nói, đến tận hôm thi môn này khả năng mới phát lộ một cách trọn vẹn khiến kiểm huấn là đ/c Khoa (không biết biệt danh cánh học viên đặt cho là gì, có phải Khoa mặt sắt không?) suýt viết đơn xin giữ lại trường làm giảng viên chiến thuật (may mà cơn cao hứng này ko trở thành sự thực Thiet Quan Luat nhỉ!). Bây giờ ngẫm lại học chiến thuật vẫn là vui nhất, chúng ta có cả một bầu trời tự do trên các điểm cao. Chúng ta lại còn được chị Phi Nhung thân thiện, mến yêu phục vụ tận tình mọi lúc, mọi nơi, thích 

18 thg 3, 2014

ĐANG GIỮA HÀ THÀNH MÀ LẠI NHỚ SƠN TÂY!

(Lục lại được bài viết này vào mùa đông năm trước, tự dưng lại nhớ Sơn Tây, tự dưng lại muốn chạm vào rêu phong trầm tích cũ...)
         Đông Hà Thành dường như đang đến gần kèm với gió lạnh và mưa bay. Chừng như chỉ vậy cũng đủ để nhớ Sơn Tây một thời!
         Sơn Tây, ấy là buổi đầu tiên hội ngộ, ngơ ngác 92 gương mặt xa lạ từ nhiều đơn vị khác nhau tụ họp về đây. Lần đầu xếp hàng đi xuống nhà ăn, có chị em còn mặc quần ngố, mặc jip (hình như có mình), được nhắc nhở lần sau phải mặc quần dài, có ai đó gật gù "à ra là lính!!!"

         Sơn Tây, ấy là buổi đầu tiên nghe quán triệt từ Dt Đoàn Ánh Dương về chương trình, nội dung, nội quy... và nhiều thứ khác nữa (không nhớ hết). Sau buổi ấy, điều duy nhất đọng lại sâu đậm trong đầu học viên là xung quanh trường nhiều rắn, ở đâu cũng có rắn, chỗ nào cũng dễ gặp rắn, nhất là ở đồi cây, lùm cỏ, càng khuất nẻo càng nguy cơ... Tốt nghiệp xong xuôi ối người ngộ ra "rắn đôi khi cũng chỉ là biểu tượng mang tính chất minh họa"!

16 thg 3, 2014

KHỞI NGHIỆP

       
Ra trường. Không phải chạy đôn chạy đáo để kiếm việc, nó khiến cả lũ bạn phát ghen vì đã được nhận vào làm ở một Viện nghiên cứu tại Hà Nội. Nói thật, cũng là may hơn khôn và cũng là được nhờ bố. Nhưng mọi người đừng hiểu lầm nó là tiểu thư tiểu thiếc con ông quan bà kiếc gì gì. Bố nó chẳng qua chỉ là một bác sĩ bình thường làm đúng chức trách và chuyên môn của một người thầy thuốc nên cũng từng mổ xẻ, cứu chữa cho không ít bệnh nhân. Tất nhiên là sẽ có người ghi nhớ ông bác sĩ từng cứu mình trong cơn nguy kịch, và ngẫu nhiên làm sao bố nó đã cứu sống con trai ông Viện phó viện này sau một tai nạn giao thông. Ông Viện phó cũng là một người tình nghĩa, người ta cứu con trai mình thì mình giúp con gái người ta. Khi biết nó học đúng chuyên ngành nghiên cứu của Viện, lại đạt bằng giỏi, ông trực tiếp nhận nó vào làm việc với điều kiện:

20 thg 1, 2014

NHỚ NGƯỜI...

Cảm giác nhớ nhung là một cảm giác khá lạ lùng, đặc biệt. Nó có thể khiến ta "bổi hổi bồi hồi, như đứng đống lửa như ngồi đống rơm" nhưng cũng có thể cuốn ta vào trạng thái mông lung, mơ hồ, thậm chí là "sến sẩm", ủy mị. Ở góc độ giản dị hơn, đời hơn, cảm giác "nhớ người" đôi khi như một thói quen, một thới quen tưởng như đã trở thành tiềm thức...

Biết người đang ở nơi xa
Mà khi chiều xuống cả nhà đợi cơm!...

16 thg 1, 2014

CHIÊM BAO

               Có bao giờ, những thứ hiện diện xung quanh bạn, đơn thuần chỉ là cảm giác dù nó hoàn toàn hữu hình?! Tôi gọi nó là "chiêm bao"...

Chạm tay nhau
          .... Ấm....
                                            Một miền chiêm bao!