KÍNH VẠN HOA, NHẬT KÝ CỦA MẸ, SÁNG TÁC, LƯỢM LẶT ĐÓ ĐÂY

Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ CỦA MẸ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẬT KÝ CỦA MẸ. Hiển thị tất cả bài đăng

4 thg 4, 2016

CON GÁI VIẾT VỀ EM "."


         Chợt một hôm phát hiện con gái viết về em trai nó trong một cuốn sổ nhỏ xinh. Mình choáng... vì vẫn nghĩ con khô khan, chẳng bao giờ viết được cái gì tới đầu tới đũa. Mình sai rồi... xin lũi nhé con gái iu iu iu :D





14 thg 8, 2014

NGÔN NGỮ CU BIN :)

Cu Bin có khả năng cập nhật và vận dụng ngôn ngữ khiến người nhớn nhiều lúc bật cười ngỡ ngàng!
VD1:
- Cu Bin (đang chổng mông lên để mẹ rửa ... cho): Mẹ ơi, mẹ sắp già chưa?
- Mẹ (???): Bao giờ Bin lớn thì mẹ già! Có việc gì thế con yêu?
- Cu Bin (hồn nhiên như cô tiên): Bao giờ mẹ già, con sẽ nấu cơm cho mẹ ăn, con sẽ kể chuyện cho mẹ nghe, con sẽ quạt cho mẹ, con sẽ rửa đít cho mẹ...
- Mẹ: !!! :))
VD2:
- Ông nội (đang tắm cho Cu Bin, thủ thỉ): Bao giờ ông già, không biết Cu Bin có tắm cho ông không đây?
- Cu Bin (Lại hồn nhiên như cô tiên): Cái việc ấy chưa đến lượt cháu!
- Ông nội (???): Sao lại thế?
- Cu Bin: Thì ba cháu tắm cho ông mà lại! (ặc ặc)
VD3:
Mẹ đi công tác xa, gọi điện về nói chuyện với cu Bin. Kết thúc câu chuyện, như thường lệ, mẹ bảo: Bibi con trai nhé, mẹ yêu con!
Đầu dây bên kia, cu Bin rất dõng dạc: Vâng, con yêu mẹ, mẹ ngoan của con (ặc ặc, chắc lại bắt chước mỗi lần mẹ khen cu Bin ngoan của mẹ đây?!)
Mẹ (làm ra vẻ ngạc nhiên): Ồ, sao con lại nói thế?
Cu Bin: Thì mẹ đi công tác xa, mẹ gọi điện thoại về cho con thế là mẹ ngoan còn gì?
Mẹ: :))))))

15 thg 7, 2014

LÀM MẸ… BỐN THÁNG

         Chỉ còn nửa tháng nữa là “lên đường” tham dự khóa tập huấn nâng cao nghiệp vụ tại nước ngoài (bốn tháng) mà lòng tôi ngổn ngang lo lắng vì không biết “quẳng” công việc gia đình, con cái cho ai. Biết thế, chồng tôi xung phong tình nguyện “làm mẹ… bốn tháng” và động viên “em cứ toàn tâm toàn ý cho khóa học, việc nhà anh lo tất!”. Trong hoàn cảnh hai quê cùng ở xa, mẹ chồng tôi đã khuất núi, mẹ đẻ còn công tác xã hội, hai vợ chồng lại không muốn thuê người giúp việc trong lúc tôi vắng nhà vì sợ xảy ra “chuyện nọ, chuyện kia”… thì cũng chỉ có giải pháp ấy là tối ưu.

15 thg 1, 2014

CHO CON


           Chuẩn bị sinh con gái đầu lòng mà tôi – bà mẹ trẻ hai mươi nhăm tuổi - ngập tràn một nỗi hoang mang, lo lắng. Lo là vì tất cả những kinh nghiệm tôi đang có về cơ bản dựa trên sách vở, báo chí trong khi vẫn biết rằng “mọi lý thuyết chỉ là màu xám còn cây đời mãi mãi xanh tươi”. Lo hơn là vì ba mẹ tôi đã sang định cư cùng anh chị ở nước ngoài, xa xôi cách trở không có ai để dựa dẫm rồi biết xoay xở ra sao. Đem nỗi băn khoăn ấy giãi bày với chồng, anh trấn an tôi rằng sẽ nhờ mẹ chồng ở quê lên đợi trước ngày dự kiến sinh một tháng rồi đỡ đần cho hai vợ chồng đến khi nào em bé cứng cáp mới về, anh còn “maketting” thêm “rồi em sẽ thấy mẹ rất tuyệt vời, mẹ từng học y tá, là bà đỡ cho trẻ con cả làng, lại còn có kinh nghiệm nuôi dạy sáu đứa con khôn lớn chứ ít gì”. Nghe anh nói, quả thật tôi cũng yên tâm phần nào nhưng vẫn không khỏi ái ngại vì dù sao mẹ cũng là thế hệ trước, lại ở quê, cách chăm sóc trẻ con ngày xưa với bây giờ liệu có còn phù hợp? Hơn nữa, mẹ mà lại thuộc tuýp người khó tính khó nết thì không khéo quan hệ mẹ chồng – nàng dâu lại căng thẳng. Chẳng là vợ chồng tôi sống ở thành phố, đám cưới xong tôi bầu bí ngay nên cũng ít về quê, từ hồi đó tới giờ cũng chưa phải “làm dâu” ngày nào.

            Hôm mẹ từ quê lên đã làm tôi “choáng” ngay. Hành trang của mẹ thật đặc biệt, đồ dùng cá nhân thì ít (đâu như có vài ba bộ quần áo) nhưng có một cái bao đựng những lá lẩu gì trong đó tôi cũng chẳng rõ. 
           

27 thg 12, 2013

VIẾT CHO CON TRONG NGÀY SINH NHẬT

Bầu trời cao và trong. Trăng trung thu như rắc vàng xuống nhân gian làm khung cảnh thêm huyền hoặc. Mình cùng hai tình yêu cưỡi trên con ngựa sắt chầm chậm hòa vào dòng người đông đúc đi đón Chị Hằng. Chợt, thấy nhói một cái (chuyện thường ấy mà, không thể để hai tình yêu mất hứng vì thoáng nhăn mặt của mình được...). Con gái yêu ngồi phía trước đang líu lo, ríu rít kể với ba mẹ chuyện đón trung thu ở lớp, cô giáo đóng vai chị Hằng, bạn Hin đóng vai chú Cuội, chị Hằng bảo chú Cuội đi phát quà cho các bạn, chú Cuội nằng nặc "không" tay giữ chặt rổ quà (cười)... Lại nhói tiếp cái nữa (huhu, tối nay mình ăn gì mà lại nhoi nhói, lâm râm thế này). Bây giờ thì đến lượt ba con bé kể chuyện. Mình chẳng nghe thấy hai ba con kể nhau nghe chuyện gì mà cười rinh ríc (híc, vì vào khoảnh khắc ấy, mình chỉ chú tâm lắng nghe cái bụng đang thỉnh thoảng nhoi nhói lâm râm đau một cách có vẻ rất ư là nhịp nhàng). Thế rồi nhói, nhói, nhói dồn dập, dồn dập. Chợt nhớ lời mẹ dặn đi dặn lại trong suốt thời gian mình mang bầu “Cứ khi nào con thấy đau bụng thành từng cơn, nhịp nhàng, lúc đầu các cơn đau nhẹ, thưa, rồi mạnh và nhanh hơn là sắp sinh đấy, lúc ấy dù đang làm gì, ở đâu, tối, đêm hay sáng cũng phải thu sếp vào viện ngay!”. Lập tức, linh cảm về việc em bé trong bụng mình sắp chào đời lướt nhanh trong đầu "Anh ơi, hình như, hình như là...". Con ngựa sắt đột ngột đảo chiều quay về. Ngay lập tức, bố thì gọi taxi, mẹ bắc vội nồi cháo vừng (bà học tập kinh nghiệm dân gian của các cụ thưở trước, bà bầu bắt đầu chuyển dạ mà ăn được vài thìa cháo vừng thì sẽ dễ đẻ, không biết kinh nghiệm này có cơ sở khoa học không nhưng với mình thì đúng thế thật!), anh mang giỏ đồ đã chuẩn bị sẵn xuống, con gái thì cứ cầm chặt tay mình như muốn tiếp thêm cho mẹ sức mạnh... Đêm trung thu ấy, đại gia đình cùng mình chờ đón một điều vĩ đại, hệ trọng hơn cả trung thu ở trong bệnh viện! 
Bây giờ nghĩ lại, khung cảnh trong bệnh viện thật nhiều cảm xúc khiến người ta có thể sung sướng như đang trên tận chín tầng mây nhưng cũng có thể khiến người ta bật khóc đau đớn đến xé lòng.