Bộ đội Cụ Hồ trong tôi, ấy là những Bế Văn Đàn,
Tô Vĩnh Diện, Phan Đình Giót, Nguyễn Viết Xuân, Võ Thị Sáu,… cùng với biết bao
liệt sĩ vô danh khác đã làm nên lịch sử, hóa thân bất tử trong dáng hình sông
núi Việt. Họ đã đối diện với cam go, thử thách, khó khăn, thiếu thốn và bình thản,
hiên ngang, can đảm vượt qua tất cả bằng bản lĩnh, nghị lực phi thường, sẵn
sàng hy sinh để chiến đấu và chiến thắng kẻ thù. Đẹp biết bao là chiến sĩ Điện
Biên “Đầu nung lửa sắt/56 ngày đêm khoét núi ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt/ Máu trộn bùn
non/ Gan không núng/ Chí không mòn” và chiến sĩ Giải phóng quân “Anh ngã xuống đường
băng Tân Sơn Nhất/ Nhưng anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng/ Và anh
chết trong khi đang đứng bắn/ Máu anh phun theo lửa đạn cầu vồng”. Những tấm gương
anh hùng bất khuất ấy đã làm nên truyền thống Quân đội anh hùng, tạc nên dáng đứng
Việt Nam rạng rỡ trên bản đồ thế giới.
KÍNH VẠN HOA, NHẬT KÝ CỦA MẸ, SÁNG TÁC, LƯỢM LẶT ĐÓ ĐÂY
11 thg 12, 2014
BỘ ĐỘI CỤ HỒ TRONG TÔI LÀ...
3 thg 11, 2014
ĐÀN BÀ ĐẸP... NGOẠI TÌNH... SAO KHÔNG?
Mình có thằng bạn thân, thân lắm, như bóng với hình, vậy nhưng lúc mình vui vẻ, sung sướng, hạnh phúc thì chẳng bao giờ thấy mặt mũi nó ló ra, ấy thế mà cứ lúc nào nghe thấy mình mỏi mệt, buồn bã, chán nản dù chỉ một tí tị tì ti thôi là y như rằng hắn nhảy sổ ra trước mặt. Chẳng an ủi, động viên câu nào, hễ thấy mặt mình biết ngay là hắn sẽ dụ dỗ mình nào là "tìm niềm vui, thú vui mới", nào là "đàn bà đẹp không để giai nó thèm thì phí đời đi", nào là "ai chẳng có phút giây ngoài chồng ngoài vợ". Mình thì kiên quyết "không", hắn thì cứ lải nhãi mãi những cái điệp khúc "đàn ông 100 thằng thì 99 thằng biết tìm cách "cải thiện" cuộc sống", rồi lại còn "xã hội người ta a.b.c đầy ra, có làm sao đâu, đúng là đồ "chân dài não ngắn"(hehe), đồ cổ hủ lạc hậu (hức hức)" khiến nhiều lúc mình ù cả tai, điên cả đầu, đành đá đít hắn một cái bắn xa vài km.
Hôm trước, thấy mình mệt mỏi cái là hắn lại lờn vờn trước mặt, lại luận điệu cũ rích. Đầu tiên, thấy mình không điên tiết như mọi khi, hắn tưởng mình xuôi xuôi rồi, bèn lân la:
- Gọi điện lại cho anh A đi, cái anh chàng đẹp trai đó í, thích nàng lắm nhé, anh ta chẳng nhắn tin, gọi điện suốt mà nàng cứ thờ ơ mãi đó còn gì!!!
Mình kệ cho hắn maketting chán chê rồi mới thủng thỉnh:
14 thg 8, 2014
NGÔN NGỮ CU BIN :)
Cu Bin có khả năng cập nhật và vận dụng ngôn ngữ khiến người nhớn nhiều lúc bật cười ngỡ ngàng!
VD1:
- Cu Bin (đang chổng mông lên để mẹ rửa ... cho): Mẹ ơi, mẹ sắp già chưa?
- Mẹ (???): Bao giờ Bin lớn thì mẹ già! Có việc gì thế con yêu?
- Cu Bin (hồn nhiên như cô tiên): Bao giờ mẹ già, con sẽ nấu cơm cho mẹ ăn, con sẽ kể chuyện cho mẹ nghe, con sẽ quạt cho mẹ, con sẽ rửa đít cho mẹ...
- Mẹ: !!! :))
VD2:
- Ông nội (đang tắm cho Cu Bin, thủ thỉ): Bao giờ ông già, không biết Cu Bin có tắm cho ông không đây?
- Cu Bin (Lại hồn nhiên như cô tiên): Cái việc ấy chưa đến lượt cháu!
- Ông nội (???): Sao lại thế?
- Cu Bin: Thì ba cháu tắm cho ông mà lại! (ặc ặc)
VD3:
Mẹ đi công tác xa, gọi điện về nói chuyện với cu Bin. Kết thúc câu chuyện, như thường lệ, mẹ bảo: Bibi con trai nhé, mẹ yêu con!
Đầu dây bên kia, cu Bin rất dõng dạc: Vâng, con yêu mẹ, mẹ ngoan của con (ặc ặc, chắc lại bắt chước mỗi lần mẹ khen cu Bin ngoan của mẹ đây?!)
Mẹ (làm ra vẻ ngạc nhiên): Ồ, sao con lại nói thế?
Cu Bin: Thì mẹ đi công tác xa, mẹ gọi điện thoại về cho con thế là mẹ ngoan còn gì?
Mẹ: :))))))
VD1:
- Cu Bin (đang chổng mông lên để mẹ rửa ... cho): Mẹ ơi, mẹ sắp già chưa?
- Mẹ (???): Bao giờ Bin lớn thì mẹ già! Có việc gì thế con yêu?
- Cu Bin (hồn nhiên như cô tiên): Bao giờ mẹ già, con sẽ nấu cơm cho mẹ ăn, con sẽ kể chuyện cho mẹ nghe, con sẽ quạt cho mẹ, con sẽ rửa đít cho mẹ...
- Mẹ: !!! :))
VD2:
- Ông nội (đang tắm cho Cu Bin, thủ thỉ): Bao giờ ông già, không biết Cu Bin có tắm cho ông không đây?
- Cu Bin (Lại hồn nhiên như cô tiên): Cái việc ấy chưa đến lượt cháu!
- Ông nội (???): Sao lại thế?
- Cu Bin: Thì ba cháu tắm cho ông mà lại! (ặc ặc)
VD3:
Mẹ đi công tác xa, gọi điện về nói chuyện với cu Bin. Kết thúc câu chuyện, như thường lệ, mẹ bảo: Bibi con trai nhé, mẹ yêu con!
Đầu dây bên kia, cu Bin rất dõng dạc: Vâng, con yêu mẹ, mẹ ngoan của con (ặc ặc, chắc lại bắt chước mỗi lần mẹ khen cu Bin ngoan của mẹ đây?!)
Mẹ (làm ra vẻ ngạc nhiên): Ồ, sao con lại nói thế?
Cu Bin: Thì mẹ đi công tác xa, mẹ gọi điện thoại về cho con thế là mẹ ngoan còn gì?
Mẹ: :))))))
16 thg 7, 2014
GỬI NGƯỜI TÔI YÊU!
Người tôi yêu không phải là một người đàn ông "khủng" về chiều cao cân nặng... nhưng đủ "lớn" để tôi cảm thấy mình thật bé bỏng, yếu đuối trong vòng tay ấm áp, đủ cứng cáp để tôi cảm thấy được bao bọc, chở che khi gối đầu lên cánh tay ấy an lành chìm vào giấc ngủ , đủ vững chãi để tôi tin tưởng rằng khi đối diện với sóng gió cuộc đời mình có thể dựa vào và được tiếp thêm sức mạnh để vượt qua tất cả.
Người tôi yêu không quá lãng mạn, sến sẩm... nhưng ngần ấy ngày bên nhau vẫn giữ thói quen tặng hoa vào rất rất nhiều dịp kỉ niệm trong năm, vẫn nhắn cho tôi những tin nhắn đầy yêu thương mỗi ngày dù chúng tôi không còn quá trẻ. Và, mỗi lúc gần nhau, một vòng ôm thật chặt từ phía sau hay một lời thì thầm ngẫu hứng lúc hài hước, dí dỏm, lúc ân cần tha thiết - chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy tình yêu này lung linh, bay bổng.
Người yêu tôi rất hay "ghen". Một cuộc gọi lạ kéo dài quá mức cần thiết để truyền đạt thông tin ngắn gọn, một tin nhắn ngữ điệu "mềm" hơn mức cần thiết cho một mối quan hệ xã hội thông thường, một chia sẻ "riêng tư" quá mức cần thiết trên mạng xã hội,... cũng làm người ấy bất an, thao thức. Sau nhiều tranh cãi, giận hờn khi nhẹ nhàng, lúc nảy lửa, sau nhiều thủ thỉ, sẻ chia, phân tích phải/trái, đúng/sai, nên/không nên,... người ấy vẫn không bớt "ghen" nhưng tôi lại học được cách kiểm soát các mối quan hệ sao cho đúng mực. Bất ngờ là ghen tuông cũng vì thế mà bay biến. Tôi hiểu, với người phụ nữ, để giữ được sự an toàn cần thiết cho một mái ấm cần phải như thế nào!
Người tôi yêu là người đi xa khiến lũ trẻ con mong ngóng, chúng làm tôi sốt ruột khi luôn miệng hỏi "ba đâu, ba đâu", "bao giờ ba về", "gọi điện cho ba ngay bây giờ có được không"..., là người khiến tôi bật lên cảm xúc "Biết người đang ở nơi xa/ Mà khi chiều xuống cả nhà đợi cơm!".
Người ấy và tôi đã cùng xây đắp mái ấm này tròn mười năm qua. Người ấy hay nói với tôi AUE, tôi không nói gì nhưng sâu thẳm tâm hồn mình, tôi biết:
Only you in my heart!
15 thg 7, 2014
HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ
Sau thời
gian tu nghiệp ở nước ngoài với tấm bằng loại ưu, tôi trở về trong niềm vui của
gia đình, bạn bè. ở thành phố một tuần cùng bố mẹ và dự những bữa tiệc gặp gỡ bạn
bè, tôi về quê thăm nội. Gặp nội mừng mừng tủi tủi, nội bảo nội rất nhớ tôi. Đang
tíu tít bên nội thì anh họ của tôi sang chơi. Là anh con bác họ nhưng cũng là
thầy tôi. Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ bận công tác gửi con về quê cho nội. Tôi học ở
trường làng và anh là người thầy đã theo sát tôi những năm cấp một. Anh vui lắm, nói với
nội:
- Bà cho em sang ăn với nhà con một bữa cơm quê hương bà
nhé! Chẳng mấy khi mới có dịp vui như thế này!
Rồi quay sang nói với tôi:
- Trưa, anh mời chú sang anh ăn bữa cơm rau nhé! Anh chị sẽ
đãi chú một bữa cơm quê chính hiệu đấy! Thôi, con về trước bà ạ, anh về trước
nhé!
LÀM MẸ… BỐN THÁNG

16 thg 3, 2014
KHỞI NGHIỆP
Ra trường. Không phải chạy đôn chạy đáo để kiếm việc, nó
khiến cả lũ bạn phát ghen vì đã được nhận vào làm ở một Viện nghiên cứu tại Hà
Nội. Nói thật, cũng là may hơn khôn và cũng là được nhờ bố. Nhưng mọi người đừng hiểu lầm nó là tiểu thư tiểu thiếc con ông quan bà
kiếc gì gì. Bố nó chẳng qua chỉ là một bác sĩ bình thường làm đúng chức trách
và chuyên môn của một người thầy thuốc nên cũng từng mổ xẻ, cứu chữa cho không
ít bệnh nhân. Tất nhiên là sẽ có người ghi nhớ ông bác sĩ từng cứu mình trong
cơn nguy kịch, và ngẫu nhiên làm sao bố nó đã cứu sống con trai ông Viện phó
viện này sau một tai nạn giao thông. Ông Viện phó cũng là một người tình nghĩa,
người ta cứu con trai mình thì mình giúp con gái người ta. Khi biết nó học đúng
chuyên ngành nghiên cứu của Viện, lại đạt bằng giỏi, ông trực tiếp nhận nó vào
làm việc với điều kiện:
20 thg 1, 2014
NHỚ NGƯỜI...
Cảm giác nhớ nhung là một cảm giác khá lạ lùng, đặc biệt. Nó có thể khiến ta "bổi hổi bồi hồi, như đứng đống lửa như ngồi đống rơm" nhưng cũng có thể cuốn ta vào trạng thái mông lung, mơ hồ, thậm chí là "sến sẩm", ủy mị. Ở góc độ giản dị hơn, đời hơn, cảm giác "nhớ người" đôi khi như một thói quen, một thới quen tưởng như đã trở thành tiềm thức...
Biết người đang ở nơi xa
Mà khi chiều xuống cả nhà đợi cơm!...
16 thg 1, 2014
CHIÊM BAO
Có bao giờ, những thứ hiện diện xung quanh bạn, đơn thuần chỉ là cảm giác dù nó hoàn toàn hữu hình?! Tôi gọi nó là "chiêm bao"...
Chạm tay nhau
.... Ấm....
Một miền chiêm bao!
15 thg 1, 2014
CHO CON

Hôm mẹ từ quê lên đã làm tôi “choáng” ngay. Hành trang của mẹ thật đặc biệt, đồ dùng cá nhân thì ít (đâu như có vài ba bộ quần áo) nhưng có một cái bao đựng những lá lẩu gì trong đó tôi cũng chẳng rõ.
KẺ THÙ VÔ HÌNH CHỐN PHÒNG THE

Đó là cuộc trò chuyện tôi mới “hóng
hớt” được vào sáng hôm qua nhưng để lại trong tôi suy ngẫm.. Như thường lệ, sau
khoảng một tiếng đầu giờ giải quyết các công việc (chắc là đã ổn thỏa), các anh
lại hò nhau pha trà giải lao. Ban đầu cũng vẫn là những câu chuyện “xưa như phố
huyện”, nào là thời tiết chuyển mùa, người già trẻ con ốm đau, nào là chuyện y
đức trong mấy vụ án gần đây liên quan đến ngành y, rồi thì chuyện bóng đá,
chuyện quốc hội,… “Hội nghị bàn tròn” chỉ thật sự sôi nổi bắt đầu từ câu hỏi
của anh Thắng:
-
Thằng em Tuấn hôm nay mặt mũi làm sao nhăn như khỉ phải ớt thế? Khai thật đi,
đêm qua chú mày bị vợ cấm vận phỏng?
14 thg 1, 2014
LỤC BÌNH
Quê tôi gọi "nó" là "bèo tây". Trong văn chương, "nó" được gọi bằng một cái tên nghe "văn chương" hơn, là "lục bình". Dù vậy, dù gọi bằng một cái tên dân dã, giản dị hay sang trọng, mĩ miều, nhìn nó, tôi không khỏi hình dung tới những số kiếp dập dềnh, chìm nổi, trôi... trôi...
Cứ dập dềnh... lặng lẽ... trôi... trôi...
Trong - Đục...
... Vô minh...
13 thg 1, 2014
XIN CẢM ƠN NỖI BUỒN
Nếu đong đếm được - mất, thành - bại của cuộc đời bằng niềm vui, nỗi buồn. Ai cũng muốn đời mình chỉ ngập tràn nụ cười và hoan hỉ. Không nước mắt, nụ cười nghĩa lý gì đâu nhỉ?! Và niềm vui cũng trở thành vô vị nếu thiếu vắng nỗi buồn.
Xin cảm ơn nỗi buồn! Cảm ơn nỗi buồn cho ta thấy trái tim còn khát khao, thổn thức mỗi đêm khuya trống vắng riêng mình. Cảm ơn nỗi buồn cho ta biết tâm hồn chưa trơ lỳ, vô cảm trước cuộc đời còn lắm nỗi truân chuyên. Trải nghiệm nỗi buồn cùng những mất mát đắng cay, những thăng trầm khắc khoải, ta thấy mình khôn lớn!
Nụ cười chẳng mãi nở trên môi, niềm vui đâu triền miên ngày tháng mà đường đời lại rộng dài phía trước... Ta học cách biết buồn!
12 thg 1, 2014
NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA ANH!
Trong những bài thơ nhọc nhằn về cuộc đời của anh
Có dáng hình em!
người đàn bà hao gầy
đôi mắt biết nói
khắc khoải trong những đêm chồng ốm, con ốm...
Anh đã nếm vị ngọt ngào say đắm
trái cấm em trao
Anh đã nếm cơm dẻo canh ngon
bàn tay em nấu
Và anh cũng đã nếm
vị mặn nước mắt em ướt đầm vai áo
để trái tim trong ngực anh cũng tan thành nước
mắt...
8 thg 1, 2014
TÔN GIÁO VÀ VĂN HỌC
(Tiếp theo)
Tôn giáo đã đóng góp đáng
kể trong việc tạo nên nhiều kỳ tích trong nghệ thuật, trước hết nó “đã góp phần tạo nên những hình tượng thiêng
của thần thánh làm đề tài cho hội hoạ, điêu khắc, âm nhạc…” [03, 42]. Đối với văn học, việc sử dụng đề tài tôn giáo là khá phổ biến. Ở đây,
có thể nói đến một số những đề tài tôn giáo quen thuộc trong văn học mà trước
hết là “đề tài về hình tượng những bậc khai môn lập giáo” như Đức Chúa Jesus
(Thiên Chúa giáo), Đức Phật Thích ca (Phật giáo). Trong đó, hình tượng Jesus
Christ được xây dựng ở khá nhiều tác phẩm văn học thế giới nghìn năm qua và gần
đây, một số tác giả đã tiếp tục khai thác đề tài về hình tượng này và đã tạo
nên các tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới như: Cuộc mưu sát các ảo ảnh
của Tendriakov (1982), Và hòn đá ấy đã trở thành Đấng cứu thế
của Silva Otero (1985), Đoạn đầu đài của Aitmatov (1986), Sự cám
dỗ cuối cùng của Chúa của Nikos Kazantzakis và Nghệ nhân và Margarita
của Mikhail Bulgakov (1973)… Đặc biệt, vào những năm đầu thế kỷ XXI, đề tài tôn
giáo về hình tượng Đức Chúa Jesus cùng những bí mật gây nhiều tranh cãi trong
cuộc đời con người này đã trở thành điểm nhấn trong nhiều tiểu thuyết trinh
thám thuộc hàng best seller và được đông đảo độc giả nhiều nơi trên thế giới
đón chờ như: Mật mã Da Vinci (2005); Thiên thần và Ác quỷ của Dan Brown; Nhật ký bí mật của Chúa - Raymond Khoury
(2005)… Về hình tượng Đức Phật Thích Ca, người đọc có thể gặp trong tác phẩm Cuộc Đời Đức Phật qua Truyền Thuyết và Lịch
Sử của E. J. Thomas (1927); Cuộc Đời
Đức Phật của Tỳ kheo ~Nyaa.namoli (1972) nhưng xét cho cùng hai tác phẩm
này mới dừng lại ở sự nỗ lực xây dựng lại cuộc đời Đức Phật lịch sử – bậc Thánh
Triết của dòng họ Thích Ca. Tác phẩm tái hiện hình tượng Đức Phật Thích Ca thực
sự có giá trị văn chương nghệ thuật phải kể đến là cuốn tiểu thuyết mang tính cách ngôn Câu chuyện dòng sông của Hermann Hesse mặc dù nhân vật chính
Siddhartha không phải là Phật mà là một người Ấn Độ trong thời đại của Phật đã bỏ nhà ra đi để tìm sự khai sáng.
7 thg 1, 2014
TÔN GIÁO VÀ VĂN HỌC
Giáo trình Triết học Mác – Lênin, phần trình bày về
hình thái kinh tế xã hội có định nghĩa: “Kiến
trúc thượng tầng là toàn bộ những quan điểm chính trị, pháp quyền, triết học,
đạo đức, tôn giáo, nghệ thuật... cùng với những thiết chế xã hội tương ứng như
nhà nước, đảng phái, giáo hội, các đoàn thể xã hội... được hình thành trên cơ
sở hạ tầng nhất định”[09, 359], trong đó mỗi yếu tố của kiến trúc thượng
tầng như chính trị, pháp quyền, triết học, đạo đức, tôn giáo, nghệ thuật... có
đặc điểm riêng, có quy luật vận động phát triển riêng nhưng “không có hình thái ý thức xã hội nào tồn tại
độc lập tuyệt đối như trong chân không” [11, 27], chúng liên hệ với nhau,
tác động qua lại lẫn nhau và đều hình thành trên cơ sở hạ tầng. Văn học nằm
trong nghệ thuật nói chung. Như vậy, mối quan hệ giữa tôn giáo và văn học là
mối quan hệ ảnh hưởng, tác động qua lại lẫn nhau của hai hình thái ý thức thuộc
kiến trúc thượng tầng trong cấu trúc của một xã hội.
Ngày nay, càng ngày chúng
ta càng không thể phủ nhận được vai trò cực kỳ to lớn của tâm linh (niềm tin,
tín ngưỡng, tôn giáo) đối với đời sống con người. Là một mặt quan trọng của đời
sống tinh thần, sự tồn tại của tôn giáo với các yếu tố của nó trong hiện thực
cuộc sống con người là không thể phủ nhận được.
6 thg 1, 2014
NHỚ LẮM, TẾT QUÊ!
Từ khi tôi còn là con nhóc bé xíu đến giờ là cô sinh
viên năm cuối, năm nào cũng vậy, cứ khoảng 26, 27 tết là gia đình tôi lại thu
xếp công việc, rộn ràng sửa soạn để về quê đón xuân cùng ông bà. Bố tôi bảo, ăn
tết ở quê vui hơn, có không khí hơn, với lại “cả năm xuôi ngược đất khách quê
người, đó cũng là dịp để gia đình sum họp, con cháu quây quần bên ông bà, cha
mẹ”; quan trọng hơn là để “giữ nếp nhà, bồi đắp thêm tình cảm gắn bó của con
cháu với gia đình cùng quê hương, bản quán”. Còn cái con bé hai mươi mấy tuổi
đầu là tôi ấy thì cũng không nghĩ nhiều, nghĩ sâu đến thế, trong ấn tượng của
tôi “tết ở quê thật đặc biệt”!
Các bạn trẻ đón tết ở thành phố chắc chẳng thể hình
dung nổi “mổ lợn ăn tết” là thế nào, không khéo có bạn nghe nói còn bĩu môi “vẽ
chuyện, thực phẩm đầy chợ, đầy siêu thị, đi một cua là mua đủ cho mấy ngày tết,
mổ lợn làm gì cho nó bận ra”. Nhưng chúng tôi ăn tết ở quê và như một thói
quen, chúng tôi mong chờ buổi sáng tinh mơ ngày 28, khi không khí tết tràn về
năm gian nhà của ông bà trong làn mưa xuân bay lất phất, làn gió lạnh ẩm thoang
thoảng hương trầm là lúc tất cả các thành viên trong gia đình tôi chẳng ai bảo
ai cùng dậy thật sớm, mỗi người xăm xắm một việc để chuẩn bị “mổ lợn”: Bà tôi sắp
ra nào mo, nào lạt, rồi chậu, rồi thớt, rồi dao; Bố mẹ tôi bảo nhau bắc rồi
nước to, rang đỗ, rang lạc; Tôi cùng mấy đứa em vừa trò chuyện vừa luôn tay nhặt
hành, nhặt răm và các loại rau thơm khác…
5 thg 1, 2014
CHUYỆN TÌNH CHÀNG ĐÔNKIHÔTÊ VÀ NÀNG DULXINEA
…
Ba mươi tuổi. Mẹ giục: “Thu xếp công việc, giành thời gian yêu lấy một đứa rồi
cưới đi con ạ. Bằng tuổi mày, người ta con bế con bồng rồi ấy chứ!”. Bố thuộc
trường phái đặt sự nghiệp lên hàng đầu vậy mà cũng đồng tình cho là phải. Đã đến lúc tôi
phải yêu lấy một người, phải có một gia đình nho nhỏ cho riêng mình, phải có
những đứa cháu xinh xắn cho mẹ bế bồng? Tôi soi mình trong gương. Khá trẻ. Thực
ra yêu một người không phải chuyện đơn giản, cứ thích, cứ muốn là được. Chuyện
tình cảm khác xa với việc lập ra một cái thời gian biểu. Nhưng không hiểu sao,
dần dần tôi nhận ra rằng cái thời gian biểu tưởng tượng chi chít những công
việc của mình đã có những khoảng trống. Mẹ đánh thức tôi hay tôi tự rung chuông
đánh thức chính mình? Ba mươi tuổi và những giây phút thật cô đơn đối diện với
khoảng trống hiện hữu trong lòng, tôi biết, mình khao khát…
Lan gấp vội cuốn sổ nhỏ và để ngay ngắn vào vị trí
cũ khi nghe bước chân anh đến gần.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)